Tin tức/"Đụng tường" ở km 30: trải nghiệm ám ảnh của marathoner và khoa học đằng sau
📰 Tin tức

"Đụng tường" ở km 30: trải nghiệm ám ảnh của marathoner và khoa học đằng sau

Khoảng km 30–32, chân bỗng cạn pin và pace sụp đổ — đó là "đụng tường". Vì sao xảy ra dưới góc nhìn glycogen, và 4 cách khoa học để phòng tránh cho marathoner.

A
API: 5BIB MKT TEAM - DANNY
Đăng 30/07/2026·4 phút đọc

Có một khoảnh khắc mà gần như marathoner nào cũng nghe kể, và nhiều người tự mình nếm trải: khoảng km 30–32, đôi chân bỗng "cạn pin", nhịp chạy sụp xuống, đầu óc mụ mị và mỗi bước là một cuộc mặc cả với chính mình. Dân chạy gọi đó là "đụng tường" (hitting the wall), hay "bonk". Đây không phải chuyện tâm lý yếu đuối — nó có gốc rễ sinh lý rất rõ ràng, và quan trọng là: hoàn toàn có thể phòng tránh.

"Đụng tường" thực chất là gì?

Cơ thể chạy bằng hai nguồn nhiên liệu chính: carbohydrate (dự trữ dưới dạng glycogen ở cơ và gan) và mỡ. Glycogen là nhiên liệu "đốt nhanh, cháy sạch" mà cơ thể ưu tiên khi bạn chạy ở cường độ marathon. Vấn đề là kho glycogen có hạn — và với đa số runner, nó vừa đủ cho khoảng 30–32km. Khi kho này cạn, cơ thể buộc phải chuyển hẳn sang đốt mỡ, một quá trình chậm hơn và "tốn oxy" hơn, khiến pace tụt dốc không phanh.

Nghiên cứu "Metabolic Factors Limiting Performance in Marathon Runners" đăng trên PLOS Computational Biology (2010) của Benjamin Rapoport (MIT/Harvard) mô hình hóa chính hiện tượng này. Theo tóm tắt của ScienceDaily, khi glycogen cạn, pace của runner có thể tụt khoảng 30%, đồng thời ketone — sản phẩm phụ của quá trình đốt mỡ — tích tụ gây đau và mệt mỏi. Nghiên cứu cũng ước tính hơn 40% marathoner từng trải qua tình trạng này.

Cảm giác thật khi "đụng tường"

Người mới thường mô tả giống nhau đến kỳ lạ: chân nặng như đổ chì dù tim phổi vẫn ổn; đầu gối như "mất kết nối" với ý chí; tâm trạng đột ngột tụt dốc, thậm chí muốn bật khóc hoặc bỏ cuộc. Đây là lý do nhiều trường hợp DNF (bỏ cuộc giữa chừng) rơi vào nửa sau marathon. Hiểu rằng đó là phản ứng sinh lý — không phải bạn "yếu" — đã là một nửa cách vượt qua.

4 cách khoa học để không "đụng tường"

1. Pacing kỷ luật, đừng xuất phát quá nhanh. Rapoport nhấn mạnh: một khi đã xác định pace mục tiêu, hãy giữ đúng nó — vì xuất phát nhanh sẽ đốt tỷ lệ carbohydrate cao hơn, làm cạn glycogen sớm hơn. Đây chính là logic đằng sau chiến thuật negative split — chạy nửa sau nhanh hơn nửa đầu.

2. Carb loading trước race. Nạp nhiều carbohydrate trong 2–3 ngày trước giải giúp "sạc đầy" kho glycogen. Mô hình của Rapoport ước tính, để nhắm mốc 3:10, một runner có VO2max khoảng 50 ml/kg/phút cần nạp chừng 10 calo carbohydrate cho mỗi kg cân nặng — tức khoảng 700 calo với runner ~70kg — như một phần chuẩn bị nhiên liệu.

3. Nạp năng lượng trong lúc chạy. Với các buổi chạy kéo dài trên 2 tiếng, hãy nạp carbohydrate đều đặn (gel, chuối, nước điện giải) theo lịch cố định thay vì đợi tới lúc đói. Cách nạp cụ thể ra sao, xem chi tiết trong bài nạp năng lượng cho long run và race.

4. Tập dài để cơ thể "học" đốt mỡ. Những buổi long run ở pace nhẹ dạy cơ thể sử dụng mỡ hiệu quả hơn và tăng dung tích kho glycogen — nhờ đó "bức tường" bị đẩy lùi ra xa hơn.

Lỡ "đụng tường" giữa race thì làm gì?

Đừng cố gồng giữ pace cũ. Hãy giảm tốc, chuyển sang chiến thuật run–walk (chạy xen đi bộ), nạp ngay carbohydrate nhanh và uống nước/điện giải. Nhiều runner phục hồi được một phần sau 10–15 phút và về đích an toàn — chậm hơn dự tính nhưng trọn vẹn. Một cuộc đua hoàn thành trong tỉnh táo luôn tốt hơn một pha gục ngã vì cố quá sức.

Lưu ý: nội dung mang tính tham khảo, không thay thế tư vấn y khoa hay dinh dưỡng cá nhân. Nếu bạn có bệnh lý chuyển hóa, tiểu đường, tim mạch hoặc từng ngất/xỉu khi vận động, hãy trao đổi với bác sĩ và HLV trước khi áp dụng chiến lược dinh dưỡng khi chạy.

"Bức tường" ở km 30 không phải định mệnh — nó là bài toán về nhiên liệu và pacing mà bạn hoàn toàn giải được bằng chuẩn bị. Sẵn sàng thử sức ở cự ly dài? Chọn một giải marathon hoặc trail mùa này tại 5bib.com/vi/events và biến lý thuyết thành trải nghiệm.

Bài viết liên quan